Anime - Manga Fan Club


 

Đăng KíHỏi/ĐápThành ViênLịchBài Trong Ngày




[Fanfic Naruto] Father and SonXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
   30/06/10, 05:39 pm
avatarFire
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

Nam
 Tuổi : 22Ngày tham gia : 30/06/2010Tổng số bài gửi : 46Tên thật : Nick Yahoo : fire_heir@yahoo.com
Bài gửiTiêu đề: [Fanfic Naruto] Father and Son

Disclaimer: I don't own any character here. Masashi owns them.
Rating: K+
Author: me
Genres: Family/Hurt/Comfort
Warning: có thể NV hơi bị OOC 1 tẹo...
Category: long-fic
Tình trạng: complete



Chapter 1: Realization

Tong.

Tong.

Tong.

"Vút!"

Một chàng trai tóc đen, trạc 18-19 tuổi, dồn hết sức lực của mình vào thanh kunai cuối cùng và phóng.

Cậu nhìn mục tiêu với con mắt thù hận. Không trúng đích.

Đồng đội của cậu, Naruto - một gã dobe ngốc nghếch đến mức đôi lúc Sasuke nghĩ rằng hình như cậu ta không có óc thì phải, cùng với Sakura và thầy giám sát của họ, Kakashi - nhìn cậu chằm chằm. Chưa bao giờ họ thấy cậu phóng trượt dù chỉ là 1 thanh kunai nhỏ bé. Chưa bao giờ. Cậu ném về phía họ một ánh mắt đằng đằng sát khí, và cũng như mọi ngày, họ đã không để cậu được yên.

- Ê teme, hôm nay cậu sao thế? Thất tình cô nào à? - Sakura đập cho Naruto một phát rõ đau, làm một cục u to tướng hiện trên đầu tên dobe.

- Naruto, tớ cấm cậu nói như thế lần 2 đấy!! - Cô quát, và cũng không có gì lạ khi Naruto bắt đầu lùi xa ra khỏi cô nàng nóng tính có tiếng trong đội. - Sasuke, Naruto nói cũng đúng. Cậu không được khỏe à?

- ...Việc tôi khỏe hay không, không liên quan gì đến mấy cậu. - Sasuke đáp không chút cảm xúc. Naruto và Sakura thở dài chán nản. Từ cái ngày Naruto mang Sasuke về làng Lá, dường như giữa họ luôn có một khoảng cách vô hình không thể xóa bỏ. Sasuke không còn quan tâm đến họ như trước kia khi họ mới chỉ là những genin. Có khi cậu ta còn chẳng nhận ra một điều hiển nhiên rằng họ đã sẵn sàng tha thứ cho cậu từ lâu lắm rồi, và họ không phải là những người dân làng mù quáng kia. Chẳng lẽ Sasuke không có chút tình cảm gì với họ hay sao?

- Đương nhiên là có chứ! Cậu là thành viên của team 7, nhớ không hả Sasuke? - Naruto nhấn mạnh từng từ, cố gắng thuyết phục Sasuke cũng như chính cậu. Cậu không thể chịu nổi việc Sasuke cứ lờ họ đi như thế.

- ... - Sasuke không nói gì, chỉ lặng lẽ phóng tiếp một chiếc shuriken nữa. Nhưng cậu đã phóng trượt...lần thứ hai.

Khỏi phải nói cũng biết phản ứng của 2 người kia như thế nào.

- HOLY S... -- Naruto suýt chút nữa thì phun ra một "mỹ từ" nếu không có sự can thiệp của Sakura. - Sakura-chan, bỏ tay ra...TEME, WHAT THE HELL???!!! - Cậu hét nốt phần còn lại. Sakura đang chuẩn bị cho cậu một quả đấm chính giữa mặt thì...

- Thôi nào Naruto, Sakura. Tạm thời hôm nay ta dừng lại ở đó. Sasuke, em về nghỉ đi. - Kakashi lên tiếng. Nhìn lại Sasuke với ánh mắt lo lắng, Naruto và Sakura ra khỏi khu tập luyện. Sắp tới có kì thi tuyển Jounin, họ phải thật sẵn sàng.

Kakashi cất quyển sách "iu quí" của mình đi - một hành động gây sốc cho bất cứ ai biết sự thật về cái sự...perv của anh - và nhìn Sasuke hiện đang rời khỏi đó. Anh không biết cậu học trò mà anh hi vọng sẽ nối nghiệp anh sau này đang nghĩ gì. Nhưng gần đây, Sasuke có vẻ xuống sức. Không chỉ có mỗi hôm nay, mà anh đã thấy như thế từ cả tháng trước trong một cuộc đấu thử giữa cậu và Naruto. Mặc dù đó là một trận hòa (bình thường vẫn vậy) nhưng nếu tiếp tục cuộc đấu, anh nghĩ người thua sẽ không phải là Naruto, mà là Sasuke. Tốc độ và sức mạnh của cậu đã giảm sút đến mức không tưởng, mặc dù Naruto và Sakura không hề nhận thấy. Còn hôm nay...Đến phóng phi tiêu cậu cũng không phóng nổi cho trúng đích. Anh không thể hiểu nổi chính đứa học trò mà anh cho rằng gần gũi và giống với anh nhất, và điều đó hiển nhiên làm anh tức giận với chính bản thân mình. Anh có thể không thể hiện ra, nhưng anh vẫn luôn coi Sasuke như một đứa con trai anh không bao giờ có được.

Đến khi anh thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đang ngày càng đi theo chiều hướng tiêu cực, Sasuke đã không còn ở đó nữa. Và Kakashi đã quyết định...

Nửa đêm - Uchiha district

"Xin lỗi Sasuke...Sẽ không còn lần sau nữa đâu!"

Một giọng nói trầm ấm, xen lẫn mệt mỏi của ai đó vang khẽ trong đầu Sasuke. Cậu trở mình liên tục, mắt nhắm chặt lại như đang chịu một nỗi đau vô hình nào đó. Trong giấc ngủ chập chờn, hình ảnh nụ cười mãn nguyện của người anh trai đã khuất lại hiện ra, rõ nét, in sâu vào tâm trí. Và nó ám ảnh cậu. Ám ảnh. Ám ảnh. Hệt như một thứ hồn ma không chịu siêu thoát.

Máu. Trước mặt cậu bây giờ là hình ảnh của Itachi đang nằm trên một vũng máu lớn, trời mưa xối xả như tiếc thương cho một kiếp người đầy dối trá và oán hận. Gọi tên anh một cách vô vọng, cậu quì xuống trước thi thể của Itachi như cầu xin được tha thứ. Cũng phải thôi...Vì chính cậu đã quá mù quáng để nhận ra tình thương vô bờ bến của anh đối với mình bấy lâu...Và khi cậu thức tỉnh sau cơn ác mộng hận thù, tất cả đã là quá muộn...

Bỗng...

"Sasuke!"

Ai đó đang gọi cậu.

"Sasuke!!"

Tiếng của người đó to và rõ hơn, và cậu thấy mình mở mắt. Có thứ gì ươn ướt dưới gối, mằn mặn, nóng hổi.

Và cậu chợt nhận ra, sững sờ. Cậu đang khóc...


- Sasuke.

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong không trung. Sasuke nhìn về phía phát ra giọng nói ấy. Là thầy Kakashi. Quái lạ, sao thầy lại vào được phòng mình?

- Sao thầy ở đây? - Cậu cố ngồi dậy, hi vọng bóng tối sẽ không để Kakashi thấy được những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt cậu.

- ...Em cứ ngủ đi. Trông em mệt mỏi lắm.

Rõ ràng ổng đang cố tình lờ đi đây, Sasuke nghĩ, nhưng vẫn nằm xuống một cách miễn cưỡng. Chẳng biết cậu có còn ngủ nổi hay không. Nhưng không hiểu sao sự có mặt của Kakashi khiến cậu cảm thấy mình được an ủi một chút. Cậu nhắm mắt lại và chìm trong một giấc ngủ đầy mộng mị. Bỗng có một bàn tay khẽ đặt lên trán cậu...Và cậu mỉm cười. Dù chỉ thoáng qua thôi, nhưng đó là một nụ cười thật sự. Chắc bàn tay ấy là của Kakashi...

Có lẽ cậu vẫn còn có chút hi vọng...

End Chapter 1


P/s: sẽ post tiếp chap 2 trong thời gian sớm nhất. Bạn nào đã đọc fic này ở bên Naruto Family rồi thì cũng đừng ngạc nhiên vì tôi chính là Rita_Namikaze.
          

   30/06/10, 11:14 pm
avatarWind
Spirit
 Spirit

Nam
 Tuổi : 21Ngày tham gia : 06/06/2010Tổng số bài gửi : 570Tên thật : Bảo Long Nick Yahoo : Prince.Wind1256
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son
http://amfc.ace.st

Viết tốt lắm ! Cố gắng phát huy bạn nhé ;)
Tem + Like Topic


* True love it's never end *
          

   01/07/10, 09:46 am
avatarFire
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

Nam
 Tuổi : 22Ngày tham gia : 30/06/2010Tổng số bài gửi : 46Tên thật : Nick Yahoo : fire_heir@yahoo.com
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

Chapter 2: Emotions

timeskip

Sasuke nhìn chằm chằm vào cái lịch treo tường như thể cậu sắp xé nó ra làm trăm mảnh.

Lí do đơn giản thôi. Hôm nay là ngày 23 tháng 7. Sinh nhật của cậu...và trùng hợp làm sao, đó cũng là ngày mà anh cậu mất. Đã hai năm rồi, nhưng Sasuke vẫn không thể nào quên được nụ cười ấy...Nụ cười cuối cùng của Itachi dành cho cậu như một món quà sinh nhật đầy máu và nước mắt. Kể từ khi đó, anh đã không bao giờ có thể tặng quà cho cậu như trước đây nữa. Nhiều lúc, ngồi một mình trong căn nhà buồn bã, Sasuke ước sao được quay về những năm tháng tuổi thơ để lại được cảm nhận những cảm xúc hồi hộp ngỡ ngàng khi cậu mở những món quà anh tặng và ngay sau đó, cậu sẽ lại lao vào lòng anh mà cảm ơn như chưa bao giờ có cuộc huynh đệ tương tàn ngày ấy. Nhưng thời gian trôi đi không bao giờ trở lại, và Sasuke là người hiểu rõ điều ấy hơn ai hết.

Sakura và Naruto thì dường như đã quên mất ngày sinh nhật của cậu từ lâu, bởi dù sao cậu cũng đã từng bỏ làng ra đi tận 4 năm cơ mà. Vì thế, cậu không trách họ. Vả lại cậu cũng đâu có mong được tặng bất cứ thứ gì, riêng cái đám fangirl chết tiệt kia cũng đã quá đủ để cậu khỏi phải đi mua thức ăn suốt cả tháng trời chứ đừng nói gì đến Team 7. Nhất là nếu tên dobe có tặng quà cho cậu đi chăng nữa, cậu đoán chắc thể nào cũng sẽ là cả một thùng mì to tướng - cậu ta chỉ có thế mà thôi. Nghĩ đến đó, cậu rùng mình khi tưởng tượng ra cảnh mình phải ăn hết số mì trước khi chúng hết hạn. Chắc chắn ngày 23 tháng 7 không phải là ngày mà cậu thích rồi.

Bản thân cậu cũng hiểu mình nên làm gì đó để tưởng nhớ Itachi - dù sao hôm nay cũng là ngày giỗ của anh mặc dù không ai biết điều ấy trừ cậu. Nhưng có một vấn đề nho nhỏ: cậu không biết cậu đã sẵn sàng để "gặp mặt" anh cậu chưa. Sau khi sự thật về Itachi Uchiha được phơi bày, Konoha đã chấp nhận ghi tên anh lên tấm bia mộ chung của các K.I.A (Killed In Action), vì vậy sẽ chẳng có khó khăn gì để đến "thăm" anh cậu cả. Và đấy, chỉ có mỗi một vấn đề "nho nhỏ" đấy thôi. Sasuke đã thử mọi cách để tự trấn an bản thân mình, nhưng...oh well...

Kết quả, cậu vẫn cố lê chân đến chỗ tấm bia mộ mặc cho cái thằng inner chết tiệt của cậu cứ réo mãi một câu: "SASUKE UCHIHA!!! CẬU MÀ LÀM THẾ TÔI SẼ TỰ SÁT NGAY BÂY GIỜ!!! (đoạn, nó rút ra một con dao kunai kề vào cổ)". Đến bó tay với nó mất thôi, cậu nghĩ. Tại sao con người cứ phải có một thằng (hoặc con) inner trong đầu suốt ngày kêu ca phàn nàn về những việc họ làm thế nhỉ? Và cậu đang tự biến mình thành nạn nhân của nó đây...

Gạt những ý nghĩ vẩn vơ ấy ra khỏi đầu, cậu chợt nhận ra mình đã đến nơi. Gió thổi mạnh. Cây cối như đổ rạp xuống, và không lâu sau, trời đã bắt đầu mưa. Cũng phải, mùa hạ hay mưa mà. Nhưng trên khuôn mặt cậu, dường như những hạt mưa ấy có vị mặn của muối, nóng hổi...

Seems like it was yesterday when I saw your face
You told me how proud you were but I walked away
If only I knew what I know today

I would hold you in my arms
I would take away the pain
Thank you for all you've done
Forgive all your mistakes
There's nothing I wanna do
To hear your voice again
Sometimes I want to call you but I know you won't be there...

Tại sao? Tại sao anh không bao giờ nói cho em biết sự thật? Để rồi giờ đây em lại giận chính mình vì đã không hiểu cho anh?

I'm sorry for blaming you for everything I just couldn't do
And I hurt myself by hating you...


Em biết, trước đây khi em còn chìm đắm trong hận thù, một phần nào đó trong em vẫn cố níu giữ lại hình ảnh của anh - một người anh trai hết mực yêu thương đứa em duy nhất của mình. Và mỗi khi nhớ lại những gì anh đã làm cho em, em lại thấy hối hận vì em đã từng ghét anh...

Somedays I feel broke inside but I won't admit
Sometimes I just want to hide 'cause it's you I miss
You know it's so hard to say goodbye when it comes to this

Would you tell me I was wrong?
Would you help me understand?
Are you looking down upon me?
Are you proud of who I am?
There's nothing I want to do
To have just one more chance
To look into your eyes and see you looking back

Em không biết giờ đây ở trên thiên đường, anh có thấy tự hào về em không. Chắc là không đâu, vì nếu không có Naruto thì em đã huỷ diệt ngôi làng mà anh yêu quí...

I'm sorry for blaming you for everything I just couldn't do
And I've had myself...

If I had just one more day
I would tell you how much that I've missed you since you've been away
Oh, it's dangerous
It's so I'm afraid to try to turn back time...

I'm sorry for blaming you for everything I just couldn't do
And I've had myself...
By hurting you...


Em xin lỗi...Aniki...

"Là mưa rơi hay nước mắt em rơi..."


Sasuke quì xuống trước tấm bia mộ, nhẹ nhàng đặt tay lên nơi có khắc tên người anh trai cậu từng yêu mến bằng cả trái tim mình. Mưa cứ rơi, hoà vào dòng lệ đang chảy hoài, chảy hoài từ khoé mắt chàng thanh niên 19 tuổi. Nước mắt của một người dù lạnh lùng, mạnh mẽ nhưng cũng cô độc và yếu đuối...

Meanwhile...

Kakashi thở dài, lặng lẽ nhìn cậu học trò đang đắm mình trong mưa. Anh vốn không định ra đây hôm nay, bởi buổi chiều anh còn phải đi làm một nhiệm vụ S-rank cho Tsunade nữa. Nhưng không hiểu sao khi vừa nhìn thấy con số 23-7 trên lịch treo tường, đôi chân anh lại mang anh ra đây mà không có lí do gì cụ thể, và kết quả là thế này đây. Anh đã thấy Sasuke...Không biết cậu ra đó làm gì nhỉ? Có bao giờ anh thấy cậu ở đó một mình, trong bộ dạng thảm thương đến tội thế kia đâu? Có phải đây là Sasuke mà anh biết?

Trước khi Kakashi kịp định thần, anh đã thấy mình đến bên Sasuke và đặt tay lên bờ vai đang run rẩy của cậu. Anh đã thấy hết, thấy cái cách cậu lần theo từng con chữ trên tên của Itachi, và cả những giọt nước mắt thầm lặng trên đôi mắt đen sâu thăm thẳm ấy...Sasuke ngước lên nhìn anh, nửa ngạc nhiên, nửa nghi ngờ. Và anh chỉ làm một việc rất đơn giản, một việc mà trước đây Minato-sensei đã làm cho anh khi Sakumo - cha của anh mất: ôm cậu vào lòng. Mà trong trường hợp này thì anh chỉ có thể để cậu gục đầu vào vai mình mà khóc cho hết nước mắt. Trong một thoáng sững sờ vì sự gần gũi đột ngột, Sasuke chỉ ngồi đó, im lìm không cử động. Rồi như nhận thức chuyện gì đang xảy ra, cậu để những cảm xúc bấy lâu bị kìm nén tuôn trào...

Mưa vẫn cứ vô tình rơi, nhưng lòng người thì đã nhẹ hơn chút ít. Khi Sasuke đã bình tĩnh lại, Kakashi thả cậu ra và...mỉm cười? Sasuke bắt đầu thấy lần sinh nhật thứ 20 của cậu đang đi theo chiều hướng ngày một kì lạ hơn. Đầu tiên là việc cậu thân chinh tới thăm Itachi không chủ đích, rồi việc ông thầy hay đến trễ của cậu lại đi an ủi cậu và còn...cười nữa hả trời?!? Ổng có ý gì đây???

- Em...đến thăm cậu ta à? - Sasuke thừa hiểu từ "cậu ta" ở đây ám chỉ ai. Cậu không nói, chỉ lặng lẽ gật đầu. Mái tóc đen của cậu rủ xuống vì mưa, che đi một phần khuôn mặt cậu hiện đang đỏ ửng vì khóc và vì...gì ấy nhỉ? Sao bỗng nhiên mặt cậu nóng thế? Mắt cậu dường như mờ hẳn đi, cứ như có ai phủ một lớp sương mỏng lên trên...

- ...Hừm...Sasuke, em có sao không đấy? - Kakashi đặt tay lên trán của Sasuke, vừa đúng lúc anh kịp thời đỡ lấy cả thân thể cậu trước khi nó rơi xuống đất. Thở dài thêm lần nữa, anh cõng Sasuke về nhà. Dầm mưa như vầy không ốm mới là lạ. Chẳng qua Kakashi đã quen với việc dầm mưa rồi nên mới không bị làm sao...

Có một điều Kakashi không biết, đó là ngay trong cái khoảnh khắc anh xốc cậu lên lưng, Sasuke đã cười, dù chỉ là một cái nhếch mép quen thuộc, nhưng nó ấm áp lạ...

Và cậu chìm dần vào bóng tối.

End chapter 2


P/s: bài hát dc sử dụng là Hurt của Christina Aguilera.

P/s 2: chuối nhỉ? =)) Chap sau còn chuối nữa cơ =))
          

   01/07/10, 10:35 am
avatarWind
Spirit
 Spirit

Nam
 Tuổi : 21Ngày tham gia : 06/06/2010Tổng số bài gửi : 570Tên thật : Bảo Long Nick Yahoo : Prince.Wind1256
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son
http://amfc.ace.st

Chap này cảm động thật nhỉ ! Hầu như nói về Sasuke ở chap này là nhiều !
Like Topic ;) !


* True love it's never end *
          

   04/07/10, 10:48 am
avatarFire
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

Nam
 Tuổi : 22Ngày tham gia : 30/06/2010Tổng số bài gửi : 46Tên thật : Nick Yahoo : fire_heir@yahoo.com
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

@Yummi: cám ơn bạn đã ủng hộ fic của tôi ^^ Cám ơn nhiều nhiều ^^

Chap cuối đây mọi người Nói thật là tôi viết chuối lắm (một trong những fic đầu tay...)



Chapter 3: Father and Son

Có một điều mà Sasuke Uchiha không bao giờ hé lộ cho bất kì ai biết. Cậu có một cây guitar ở nhà, và cậu sẽ vừa chơi vừa hát những bài hát cậu tự sáng tác ra mỗi khi có chuyện buồn. Nhưng đã lâu rồi cậu không đụng đến nó, bởi đó là quà của Itachi.

Nhưng giờ đây, cậu lại lôi cây đàn ra khỏi chỗ ở bụi bặm của nó. Cậu tự nhủ, chỉ lần này thôi, cậu sẽ hát tặng người anh trai của cậu. Nhưng cậu sẽ không nói cho ai đâu. Cậu vốn là một con người có nhiều bí mật mà.

Đúng không, Aniki?

Alone in this house again tonight
I've got the TV on, the sound turned down and a bottle of wine
There's pictures of you and I on the walls around me
The way that it was and could have been surrounds me
I'll never get over you walking away

I've never been the kind to ever let my feelings show
And I've thought that being strong meant never losing your self control
But I'm just drunk enough to let go of my pain
To Hell with my pride let it fall like rain
From my eyes
Tonight I wanna cry


Từng ngón tay của cậu lướt trên những sợi dây cước mỏng manh của cây đàn như một nghệ sĩ thực thụ. Sasuke rất muốn, dù chỉ trong chốc lát, cậu có thể cười mà hát tặng anh Itachi bài hát này, bài hát xuất phát từ trái tim của cậu, từ sâu thẳm trong tâm hồn của cậu Nhưng đôi mắt cậu đỏ hoe...

Would it help if i turned the sad song on
"All By Myself" would sure hit me hard now that you're gone
Or maybe unfold some old yellow lost love letters
It's gonna hurt bad before it gets better
But I'll never get over you by hidin' this way

Cậu nhớ lại những lá thư mà anh cậu viết mỗi khi đi làm nhiệm vụ dài ngày. Đến giờ cậu vẫn không tin nổi cậu vẫn giữ chúng, ngay cả sau đêm hôm ấy, đêm định mệnh...Những lá thư mà cậu từng tưởng chúng chỉ chứa đựng những lời nói dối, những lời hứa hẹn mà anh cậu sẽ không bao giờ thực hiện được.

"Anh sẽ luôn ở bên cạnh và bảo vệ em"


Vậy sao, aniki? Anh đã thất hứa với em rồi đó...Anh đã hứa, vậy mà...

Cause I've never been the kind to ever let my feelings show
And I've thought that bein' strong meant never losin' your self control
But I'm just drunk enough to let go of my pain
To Hell with this pride let it fall like rain
From my eyes
Tonight I wanna cry......


Em tặng anh bài hát này cũng chỉ để cho anh hiểu em đã cô đơn như thế nào khi không có anh ở bên...Anh luôn thất hứa với em mà, anh nhớ không? Anh hứa sẽ dạy em phóng phi tiêu, nhưng anh luôn có cớ để thoái thác và đẩy em cho cha dạy. Anh nghĩ cha chúng ta có thể dạy em sao? Ông chẳng bao giờ dạy em phóng phi tiêu cả...Anh là người duy nhất. Vậy mà...

Anh đã đi rồi...Và em chẳng bao giờ có thể gặp lại anh nữa.

Chìm đắm trong những kỉ niệm quá khứ, Sasuke đã không biết rằng trên sàn đã đọng lại những giọt nước mắt...Nhưng con trai cũng được phép khóc mà, phải không? Đáng lẽ cậu không được khóc, cậu là một Uchiha, cậu phải mạnh mẽ...Nhưng mọi người đã quên mất rằng cậu vẫn là một con người...

Bỗng một ai đó vòng tay qua vai cậu, và theo bản năng, cậu vội lùi ra xa. Không, đúng hơn là cố gắng để có thể thoát khỏi vòng tay ấy, bởi người đó giữ cậu quá chặt. Khỉ thật, cậu quên khóa cửa sổ...

- Sasuke...Đừng nói với thầy em vẫn còn nhớ về cậu ta đấy chứ?

Cậu cúi đầu không đáp, những lọn tóc đen nhánh rủ xuống che đi những giọt nước long lanh còn đọng lại trên khóe mắt cậu.

Cậu nghe thấy Kakashi thở dài.

- Trước khi Itachi mất một ngày... - Anh ngừng lại một chút, như thể không biết chắc anh có nên nói với cậu học trò của mình những gì anh định nói hay không. - Một con quạ đen bay tới nhà thầy, mang theo một bức thư. Trong đó có một bài hát...Rất quen...Itachi đã từng đưa cho thầy một bài hát hệt như thế.

- ...?!

- Và ở cuối bài, có một dòng tái bút. Nét chữ rất giống của cậu ta. Thầy đã từng nhận những bản báo cáo nhiệm vụ của Itachi nhiều lần khi cậu ta mới vào ANBU, nên thầy biết rõ.

- ...!?

- Có lẽ, bức thư ấy dành cho em.

Kakashi rút từ trong túi quần một lá thư đã cũ, và đưa nó cho Sasuke.

She's getting out of bed at half past ten
She starts to comb her hair
Just an ordinary day
She looks at her reflection off the wall
Why do I care at all
Just an ordinary day
An ordinary day
That's hurting you...?
Don't hide out inside yourself
If you only let the sunshine on you...

I promise you
You're not alone
When the lights go out at night
When you're feeling lost inside
You're not alone
You're not alone
When your world is falling down
I will be the one around
You're not alone
You're not alone...

She's waiting for the bus it's 12.59
She's sitting on her own
Just an ordinary day
She's looking at the people passing her by
It could be you and I
They would never dream of slowing down
To see if she's alright
Don't hide out inside yourself
If you only let the sunshine on you...

I promise you
You're not alone
When the lights go out at night
When you're feeling lost inside
You're not alone
You're not alone
When your world is falling down
I will be the one around
You're not alone

I'm hurting
She's hurting
I'm hurting, she's hurting
I'm so alone...

You’re not alone
When the lights go out at night
When you're feeling lost inside
You're not alone
When your world is falling down
I will be the one around
You’re not alone…


P.S: Sasuke, anh biết khi em đọc lá thư này của anh, anh đã chết rồi. Anh không bao giờ có thể giết được em hay những người bạn của em.

Em có nhớ bài hát này không? Anh biết chính em đã sáng tác ra bài hát ấy. Và anh vẫn giữ mảnh giấy em viết cho đến bây giờ. Và anh sẽ gợi cho em nhớ rằng em không hề cô độc.
Anh biết từ ngày em chính thức làm genin, em sẽ không bao giờ phải chịu cảnh cô đơn nữa. Em đã có Naruto-kun, Sakura và Kakashi-senpai bên cạnh. Còn anh, anh sẽ luôn bảo vệ em, kể cả sau này, khi em sẽ không thể nghe anh nói, thấy anh cười với em được nữa. Sasuke, hãy nhớ lấy điều này: đừng nghĩ rằng không có một ai hiểu được em. Có lẽ Kakashi-senpai là người hiểu em nhất. Khi anh còn ở trong đội ANBU, senpai đã luôn nâng đỡ anh và anh coi ông ấy như một người cha, dù ông không hề biết điều đó.

Đã đến lúc anh phải đi rồi. Vĩnh biệt em, em trai của anh.


Lá thư rơi xuống đất. Kakashi để Sasuke gục đầu vào vai mình mà khóc như một đứa trẻ. Giờ thì anh đã biết ai là người gửi bức thư đã nhòe mực vì nước mắt ấy. Có lẽ Itachi đã khóc khi viết lá thư này...

"Itachi...Cậu đã nghĩ gì vậy...? Để lại đứa em trai của cậu cho tôi chăm sóc ư?" Kakashi thở dài một lượt rồi hướng ánh mắt vào cậu học trò đang khóc nấc lên từng hồi trên vai anh.

- Sasuke...Em không cô độc...Đã có thầy ở đây mà... - Để nói được những từ như thế, Kakashi đã phải dẹp lòng kiêu hãnh của mình sang một bên. Cứ thử tưởng tượng một ninja như anh mà lại phải đi dỗ dành một người đã 20 tuổi đầu bằng những lời lẽ như thế...

- ... - Chợt Sasuke ngừng khóc, và cậu quệt nước mắt đi. - Em biết.

"Sao cơ??!!" Kakashi hét lên trong đầu mình. Phải đây là Sasuke không vậy??!

- ...Itachi đã nói như vậy với em rồi. Và em tin những gì anh ấy nói là thật. - Sasuke mỉm cười, một nụ cười thật sự chứ không chỉ đơn thuần là một cái nhếch mép. Cái mặt nạ cậu dựng nên bấy lâu giờ đã vỡ hoàn toàn.

- ...Tại sao?

- Vì đội 7 đối với em là một gia đình. Và Kakashi-sensei, thầy cũng là một phần trong gia đình của em.

- ...?!

Bỗng Sasuke tiến sát lại và khẽ thì thầm vào tai Kakashi - hiện đang quá sốc nên không thể nói gì được.

"Cảm ơn...Otou-san"

END


*Otou-san: cha.

Bài hát được sử dụng là Tonight I Wanna Cry của Keith Urban và You're Not Alone của Shayne Ward.
          

   05/07/10, 07:28 am
avatarWind
Spirit
 Spirit

Nam
 Tuổi : 21Ngày tham gia : 06/06/2010Tổng số bài gửi : 570Tên thật : Bảo Long Nick Yahoo : Prince.Wind1256
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son
http://amfc.ace.st

Chap 3 này hay mà ! Có điều hơi bị sao sao ấy, mình ko biết diễn tả ^^
Trích dẫn :
Có một điều mà Sasuke Uchiha không bao giờ hé lộ cho bất kì ai biết. Cậu có một cây guitar ở nhà, và cậu sẽ vừa chơi vừa hát những bài hát cậu tự sáng tác ra mỗi khi có chuyện buồn. Nhưng đã lâu rồi cậu không đụng đến nó, bởi đó là quà của Itachi.
- Hình như lấy ý tưởng từ hình này nhỉ :D



* True love it's never end *
          

   05/07/10, 09:34 am
avatarFire
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

Nam
 Tuổi : 22Ngày tham gia : 30/06/2010Tổng số bài gửi : 46Tên thật : Nick Yahoo : fire_heir@yahoo.com
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

Yummi: thanks vì đã com :D Nhưng tôi ko lấy ý tưởng từ cái hình kia đâu :)) Cái đó chẳng qua chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong đầu vì tự dưng thấy Sasuke khá là hợp với một cái ghita :))

P/s: ở diễn đàn mình hiếm fic nhỉ?
          

   23/07/10, 01:07 pm
avatarHaru.Ryu
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

 Tuổi : Ngày tham gia : 21/07/2010Tổng số bài gửi : 29Tên thật : Haru.Ryu Nick Yahoo : antoniblue.blueland
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

k bik nữa nhưg mà ...ahm...thật tình là mình chưa đọc hết nhưg bạn viết riêg về pair nào k? hay là viết về các nv trog Nar và hưóg đến một kết thúc khác?

nếu viết pair thì bạn nên bổ sug pair cho dễ biết, còn viết để hướng một kết thúc khác thì nên để sum nha :">
          

   23/07/10, 03:14 pm
avatarFire
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

Nam
 Tuổi : 22Ngày tham gia : 30/06/2010Tổng số bài gửi : 46Tên thật : Nick Yahoo : fire_heir@yahoo.com
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

À, trong này KHÔNG HỀ CÓ PAIR nào cả. Nếu có tôi đã để Pairings ngay từ đầu rồi ^^

Cũng đâu biết được đây có phải là kết thúc khác so với của tác giả Kishimoto đâu. Bộ truyện vẫn chưa kết thúc, chúng ta vẫn chưa thể kết luận được =)) Do bệnh lười cố hữu mà tôi không bao giờ để sum cho fic của mình (vì nó dễ đi lạc đề lắm), thành thật xin lỗi bạn nhé :)

Cám ơn bạn đã góp ý. Mong rằng những fic sau của tôi sẽ được bạn đón nhận như thế này.
          

   23/07/10, 08:17 pm
avatarHaru.Ryu
Tiểu thiên thần
Tiểu thiên thần

 Tuổi : Ngày tham gia : 21/07/2010Tổng số bài gửi : 29Tên thật : Haru.Ryu Nick Yahoo : antoniblue.blueland
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

ahm, nói kết thúc khác là vd như Sasuke và Nảuto k đánh nhau, Sas k rời làng hay Ita k phjải kẻ thù giết dòng tộc, bla bla ...

_ __|| cũng tại thấy title là father and son nên đoán chắc viết về Nar và Min nhưg k dám chắc nên hỏi về cái sum ấy mà =))

cũng một phần đọc fic wen thấy ng ta để sum bên WS nữa =)) chứ mền đây cũg lưòi để sum lắm =))
          

   
Sponsored content


 
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic Naruto] Father and Son

          

[Fanfic Naruto] Father and Son

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Anime - Manga Fan Club :: .: Anime - Manga Fan Clubs:. :: Naruto Fans-Club :: Naruto Fanfic-
: 
 
 
:
-


 
+
 
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com